Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những bài thơ về người lính Việt Nam anh hùng vẫn luôn là những khúc tráng ca bất tử, vang vọng niềm tự hào về một thời kháng chiến trường kỳ. Cùng Phần mềm marketing khám phá những bài thơ về người lính Việt Nam, bài thơ về chiến tranh hay nhất trong bài viết dưới đây.
I. Bài thơ về người lính cách mạng, kháng chiến chống Pháp (1945 – 1954)
Ký ức về những năm tháng kháng chiến trường kỳ không chỉ có tiếng súng, mà còn vang vọng những vần thơ đầy ân tình, khắc họa vẻ đẹp tâm hồn của những người “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.
Dưới đây là những câu thơ về người lính cách mạng, thơ về đề tài người lính kháng chiến chống Pháp hay nhất.
1. Bài thơ Đồng chí – Chính Hữu (1948)
Bài thơ Đồng Chí của Chính Hữu là một trong các bài thơ về người lính lớp 9 (SGK Ngữ văn lớp 9) hay nhất và thường xuất hiện trong đề thi vào lớp 10. Hình ảnh đồng chí, đồng đội được thể hiện rõ nét qua những câu thơ về người lính hết sức chân thực, mộc mạc:
“Quê hương anh nước mặn đồng chua
Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá
Anh với tôi đôi người xa lạ
Tự phương trời chẳng hẹn quen nhau
Súng bên súng, đầu sát bên đầu
Đêm rét chung chăn thành đôi tri kỉ
Đồng chí!
Ruộng nương anh gửi bạn thân cày
Gian nhà không, mặc kệ gió lung lay
Giếng nước gốc đa nhớ người ra lính
Anh với tôi biết từng cơn ớn lạnh
Sốt run người vầng trán ướt mồ hôi
Áo anh rách vai
Quần tôi có vài mảnh vá
Miệng cười buốt giá, chân không giày
Thương nhau tay nắm lấy bàn tay.
Đêm nay rừng hoang sương muối
Đứng cạnh bên nhau chờ giặc tới
Đầu súng trăng treo”.

2. Bài thơ Tây Tiến – Quang Dũng (1948)
Khi nhắc đến bài thơ về người lính thì không thể không nhắc đến bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng. Bài thơ đã khắc họa hình ảnh người lính dũng cảm, hy sinh thầm lặng vì Tổ quốc.
“Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi!
Nhớ về rừng núi nhớ chơi vơi
Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi
Mường Lát hoa về trong đêm hơi
Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm
Heo hút cồn mây súng ngửi trời
Ngàn thước lên cao, ngàn thước xuống
Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi
Anh bạn dãi dầu không bước nữa
Gục lên súng mũ bỏ quên đời!
Chiều chiều oai linh thác gầm thét
Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người
Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khói
Mai Châu mùa em thơm nếp xôi
Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa
Kìa em xiêm áo tự bao giờ
Khèn lên man điệu nàng e ấp
Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ
Người đi Châu Mộc chiều sương ấy
Có thấy hồn lau nẻo bến bờ
Có nhớ dáng người trên độc mộc
Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa
Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc
Quân xanh màu lá dữ oai hùm
Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm
Rải rác biên cương mồ viễn xứ
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh
Áo bào thay chiếu anh về đất
Sông Mã gầm lên khúc độc hành
Tây Tiến người đi không hẹn ước
Đường lên thăm thẳm một chia phôi
Ai lên Tây Tiến mùa xuân ấy
Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi”.
3. Bài thơ Đất nước – Nguyễn Đình Thi (1948)
Trong các bài thơ về chiến tranh Việt Nam, bài thơ Đất nước của Nguyễn Đình Thi đã trở thành một tượng đài bất hủ, khắc họa thành công hình ảnh một đất nước đau thương nhưng quật khởi, rũ bùn đứng dậy sáng lòa giữa khói lửa chiến tranh:
“Sáng mát trong như sáng năm xưa
Gió thổi mùa thu hương cốm mới
Tôi nhớ những ngày thu đã xa
Sáng chớm lạnh trong lòng Hà Nội
Những phố dài xao xác hơi may
Người ra đi đầu không ngoảnh lại
Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy.
Mùa thu nay khác rồi
Tôi đứng vui nghe giữa núi đồi
Gió thổi rừng tre phấp phới
Trời thu thay áo mới
Trong biếc nói cười thiết tha!
Trời xanh đây là của chúng ta
Núi rừng đây là của chúng ta
Những cánh đồng thơm mát
Những ngả đường bát ngát
Những dòng sông đỏ nặng phù sa
Nước chúng ta
Nước những người chưa bao giờ khuất
Đêm đêm rì rầm trong tiếng đất
Những buổi ngày xưa vọng nói về!
Ôi những cánh đồng quê chảy máu
Dây thép gai đâm nát trời chiều
Những đêm dài hành quân nung nấu
Bỗng bồn chồn nhớ mắt người yêu.
Từ những năm đau thương chiến đấu
Đã ngời lên nét mặt quê hương
Từ gốc lúa bờ tre hồn hậu
Đã bật lên những tiếng căm hờn
Bát cơm chan đầy nước mắt
Bay còn giằng khỏi miệng ta
Thằng giặc Tây, thằng chúa đất
Đứa đè cổ, đứa lột da…
Xiềng xích chúng bay không khóa được
Trời đầy chim và đất đầy hoa
Súng đạn chúng bay không bắn được
Lòng dân ta yêu nước thương nhà!
Khói nhà máy cuộn trong sương núi
Kèn gọi quân văng vẳng cánh đồng
Ôm đất nước những người áo vải
Đã đứng lên thành những anh hùng.
Ngày nắng đốt theo đêm mưa dội
Mỗi bước đường mỗi bước hy sinh
Trán cháy rực nghĩ trời đất mới
Lòng ta bát ngát ánh bình minh.
Súng nổ rung trời giận dữ
Người lên như nước vỡ bờ
Nước Việt Nam từ máu lửa
Rũ bùn đứng dậy sáng lòa”.

4. Bên kia sông Đuống – Hoàng Cầm (1948)
Bên kia sông Đuống là bài thơ về người lính nông dân Việt Nam đã ghi dấu ấn tên tuổi của Hoàng Cầm. Bài thơ đã khắc họa hình ảnh người lính biến mất mát đau thương thành ngọn lửa tinh thần bất khuất:
“Sông Đuống trôi đi
Một dòng lấp lánh
Nằm nghiêng nghiêng trong kháng chiến trường kỳ
Xanh xanh bãi mía bờ dâu
Ngô khoai biêng biếc
Đứng bên này sông sao nhớ tiếc
Sao xót xa như rụng bàn tay.
[…]
Đêm buông sâu xuống dòng sông Đuống
Ta mài lưỡi cuốc
Ta uốn lưỡi liềm
Ta vót gậy nhọn
Ta rũa mác dài
Ta xây thành kháng chiến ngày mai
Lao xao hàng cây bụi chuối
Im lìm miếu đổ chùa hoang
Chập chờn đom đóm bay ngang
Báo tin khủng khiếp
Cho giặc kinh hoàng
Từng từng tiếng súng vang vang
Trong đêm khuya thoảng cung đàn tự do
Thuyền ai thấp thoáng bến Hồ
Xoá cho ta hết những giờ thảm thương
[…]
Thợ cấy đánh giặc, dân quân cày bừa
Tiếng bà ru cháu xế trưa
Chang chang nắng hạ võng đưa rầu rầu
“À ơi… cha con chết trận từ lâu
Con càng khôn lớn càng sâu mối thù”.
5. Bài thơ Đất nước – Xuân Diệu (1954)
Dưới đây là các trích đoạn hay nhất trong bài thơ Đất nước của Xuân Diệu:
“Quay bốn phía, chỉ một màu: Đất Nước.
Thoang thoảng hương cau lồng phía trước,
Rập rờn lá mít ánh đằng sau.
Những sân con liền tiếp những vườn rau,
Những mái rạ bền lâu như vạn thuở.
Và bờ giếng gốc đa đều rạng rỡ
Bước nông dân phát động dẫm trên đường:
Xã Cát Văn, một mảnh đất Thanh Chương,
Mà tôi thấy cả quê hương nước Việt.
Trong chiến đấu, tình yêu càng thắm thiết:
Khi tốn công trèo hái, trái ngon hơn;
Tay vỡ hoang, ruộng mới quý như con;
Cày cấy khổ, nên thóc liền với ruột.
Làng quê kia, trước tôi nhìn lạnh nhạt,
Khách thị thành vênh váo tạt vài hôm;
Từ khi làm cán bộ Đội về thôn,
Làng quê ấy tôi chăm nom khuya sớm.
Móc đất đắp bờ, lội bùn bì bõm;
Cơm khoai xẻ bát, giường nát chung nằm;
Đèn hắt hiu khêu gợi uất ngàn năm,
Đêm tố khổ chẳng ai cầm nước mắt;
Xong buổi họp chòm, mệt người ngây ngất;
Tiếng hô rần rật Đại hội Nông dân;
Giữa đầu đường, tên địa chủ toàn thân
Như cái dẻ trước dân cày bão táp;
Hai tháng đổi đời, long trời, lở đất,
Bạn cố bần vùng dậy tựa vừng đông:
Tôi với nông dân đấu cật, chung lòng,
Chung câu hò, tiếng thét, lời mong,
Tôi suy nghĩ, tuyên truyền, động viên, xếp đặt,
Như tôi đã đổ mồ hôi, sôi nước mắt
Ướt xuống đồng, rơi vào đất Cát Văn:
Nên đến nay tôi thấy đẹp vô ngần
Mỗi mạch máu, mỗi đường gân đất nước.
Cuộc phát động đã xe dây ràng buộc
Tâm hồn tôi liền chặt với non sông;
Thấy nông dân, tôi hiểu bức thành đồng;
Sâu một xã, tôi thấu toàn tổ quốc.
Và từ ấy lòng tôi mê đất nước
Như chiến dịch về, anh bộ đội lớn thêm
Thiết tha nhìn dòng sông chảy xanh êm
Và ánh đẹp chiều vàng trên ruộng lúa
Anh hò hẹn máu anh dù có
Sẽ giữ tròn làng mạc với đồi nương.
Bởi vì:
Nghìn năm Tổ quốc, quê hương
Là hòn đất trộn với xương máu mình”.
6. Bài thơ Việt Bắc – Tố Hữu (1954)
“Việt Bắc” không chỉ là một bài ca chiến thắng hùng tráng mà còn là tiếng lòng ân tình, thủy chung giữa người cán bộ kháng chiến và đồng bào. Đây cũng là một trong những bài thơ về người lính lục bát hay nhất của Tố Hữu. Dưới đây là trích đoạn hay nhất trong bài:
“Mình về mình có nhớ ta?
Mười lăm năm ấy thiết tha mặn nồng.
Mình về mình có nhớ không
Nhìn cây nhớ núi, nhìn sông nhớ nguồn?
Tiếng ai tha thiết bên cồn
Bâng khuâng trong dạ, bồn chồn bước đi
Áo chàm đưa buổi phân ly
Cầm tay nhau biết nói gì hôm nay…
– Mình đi, có nhớ những ngày
Mưa nguồn suối lũ, những mây cùng mù?
Mình về, có nhớ chiến khu
Miếng cơm chấm muối, mối thù nặng vai?
Mình về, rừng núi nhớ ai
Trám bùi để rụng, măng mai để già.
Mình đi, có nhớ những nhà
Hắt hiu lau xám, đậm đà lòng son
Mình về, còn nhớ núi non
Nhớ khi kháng Nhật, thuở còn Việt Minh
Mình đi, mình có nhớ mình
Tân Trào, Hồng Thái, mái đình cây đa?
– Ta với mình, mình với ta
Lòng ta sau trước mặn mà đinh ninh
Mình đi, mình lại nhớ mình
Nguồn bao nhiêu nước nghĩa tình bấy nhiêu…
[…]
Ai về ai có nhớ không?
Ngọn cờ đỏ thắm gió lồng cửa hang.
Nắng trưa rực rỡ sao vàng
Trung ương, Chính phủ luận bàn việc công
Điều quân chiến dịch thu đông
Nông thôn phát động, giao thông mở đường
Giữ đê, phòng hạn, thu lương
Gửi dao miền ngược, thêm trường các khu…
Ở đâu u ám quân thù
Nhìn lên Việt Bắc: Cụ Hồ sáng soi
Ở đâu đau đớn giống nòi
Trông về Việt Bắc mà nuôi chí bền.
Mười lăm năm ấy, ai quên
Quê hương Cách mạng dựng nên Cộng hoà
Mình về mình lại nhớ ta
Mái đình Hồng Thái, cây đa Tân Trào”.
7. Bài thơ Hoan hô chiến sĩ Điện Biên – Tố Hữu (1954)
Dân tộc ta đã đi qua những ngày tháng “khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt” để làm lên chiến thắng Điện Biên “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”. Và niềm vui, tự hào ấy đã được thể hiện sắc nét qua bài thơ Hoan hô chiến sĩ Điện Biên của Tố Hữu.
Trích đoạn hay trong bài thơ Hoan hô chiến sĩ Điện Biên:
“Hoan hô chiến sĩ Điện Biên
Hoan hô đồng chí Võ Nguyên Giáp
Sét đánh ngày đêm xuống đầu giặc Pháp!
Vinh quang Tổ quốc chúng ta
Nước Việt Nam dân chủ cộng hoà
Vinh quang Hồ Chí Minh, cha của chúng ta ngàn năm sống mãi
Quyết chiến quyết thắng, cờ đỏ sao vàng vĩ đại!
Kháng chiến ba nghìn ngày
“Không đêm nào vui bằng đêm nay
Đêm lịch sử, Điện Biên sáng rực
Trên đất nước, như huân chương trên ngực
Dân tộc ta, dân tộc anh hùng!
[…]
Hoan hô chiến sĩ Điện Biên
Chiến sĩ anh hùng
Đầu nung lửa sắt
Năm mươi sáu ngày đêm, khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt
Máu trộn bùn non
Gan không núng
Chí không mòn!
Những đồng chí, thân chôn làm giá súng
Đầu bịt lỗ châu mai
Băng mình qua núi thép gai
Ào ào vũ bão,
Những đồng chí chèn lưng cứu pháo
Nát thân, nhắm mắt, còn ôm.
Những bàn tay xẻ núi, lăn bom
Nhất định mở đường cho xe ta lên chiến trường tiếp viện.
Và những chị, những anh, ngày đêm ra tiền tuyến
Mấy tầng mây, gió lớn mưa to
Dốc Pha Đin, chị gánh anh thồ
Đèo Lũng Lô, anh hò chị hát
Dù bom đạn, xương tan thịt nát
Không sờn lòng, không tiếc tuổi xanh.
Hỡi các chị, các anh
Trên chiến trường ngã xuống!
Máu của anh chị, của chúng ta, không uổng:
Sẽ xanh tươi đồng ruộng Việt Nam
Mường Thanh, Hồng Cúm, Him Lam
Hoa mơ lại trắng, vườn cam lại vàng”.

II. Những bài thơ về người lính chống Mỹ anh hùng
Thơ ca kháng chiến thời kỳ chống Mỹ cứu nước là những khúc ca hùng tráng, rực lửa quyết tâm của một thế hệ “Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước / Mà lòng phơi phới dậy tương lai”.
Người lính thời kỳ này không chỉ kiên cường, bất khuất mà còn mang vẻ đẹp hào hoa, trẻ trung của tầng lớp thanh niên tri thức lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc.
1. Bài thơ về tiểu đội xe không kính – Phạm Tiến Duật (1969)
Bài thơ khắc họa hình ảnh người lính Việt Nam lạc quan, không ngại khó ngại khổ:
“Không có kính không phải vì xe không có kính
Bom giật, bom rung kính vỡ đi rồi
Ung dung buồng lái ta ngồi,
Nhìn đất, nhìn trời, nhìn thẳng.
Nhìn thấy gió vào xoa mắt đắng
Nhìn thấy con đường chạy thẳng vào tim
Thấy sao trời và đột ngột cánh chim
Như sa, như ùa vào buồng lái
Không có kính, ừ thì có bụi,
Bụi phun tóc trắng như người già
Chưa cần rửa, phì phèo châm điếu thuốc
Nhìn nhau mặt lấm cười ha ha.
Không có kính, ừ thì ướt áo
Mưa tuôn, mưa xối như ngoài trời
Chưa cần thay, lái trăm cây số nữa
Mưa ngừng, gió lùa khô mau thôi.
Những chiếc xe từ trong bom rơi
Đã về đây họp thành tiểu đội
Gặp bè bạn suốt dọc đường đi tới
Bắt tay qua cửa kính vỡ rồi.
Bếp Hoàng Cầm ta dựng giữa trời
Chung bát đũa nghĩa là gia đình đấy
Võng mắc chông chênh đường xe chạy
Lại đi, lại đi trời xanh thêm.
Không có kính, rồi xe không có đèn,
Không có mui xe, thùng xe có xước,
Xe vẫn chạy vì miền Nam phía trước:
Chỉ cần trong xe có một trái tim”.

2. Trường Sơn Đông, Trường Sơn Tây – Phạm Tiến Duật (1969)
“Cùng mắc võng trên rừng Trường Sơn
Hai đứa ở hai đầu xa thẳm
Đường ra trận mùa này đẹp lắm
Trường Sơn Đông nhớ Trường Sơn Tây.
Một dãy núi mà hai màu mây
Nơi nắng nơi mưa, khí trời cũng khác
Như anh với em, như Nam với Bắc
Như Đông với Tây một dải rừng liền.
Trường Sơn Tây anh đi, thương em
Bên ấy mưa nhiều, con đường gánh gạo
Muỗi bay rừng già cho dài tay áo
Rau hết rồi, em có lấy măng không?
Em thương anh bên tây mùa đông
Nước khe cạn, bướm bay lèn đá
Biết lòng anh say miền đất lạ|
Chắc em lo đường chắn bom thù.
Anh lên xe, trời đổ cơn mưa
Cái gạt nước xua đi nỗi nhớ
Em xuống núi nắng về rực rỡ
Cái nhành cây gạt mối riêng tư.
Đông sang tây không phải đường thư
Đường chuyển đạn và đường chuyển gạo
Đông Trường Sơn, cô gái “ba sẵn sàng” xanh áo
Tây Trường Sơn, bộ đội áo màu xanh.
Từ nơi em gửi đến nơi anh
Những đoàn quân trùng trùng ra trận
Như tình yêu nối lời vô tận
Đông Trường Sơn, nối Tây Trường Sơn”.
3. Dáng đứng Việt Nam – Lê Anh Xuân (1968)
Đây là một trong những bài thơ về sự hy sinh của người lính cảm động và hùng tráng nhất. “Dáng đứng” của người chiến sĩ đã trở thành biểu tượng tạc vào thế kỷ, đại diện cho ý chí quật cường của cả một dân tộc.
“Anh ngã xuống đường băng Tân Sơn Nhứt
Nhưng Anh gượng đứng lên tì súng trên xác trực thăng
Và Anh chết trong khi đang đứng bắn
Máu Anh phun theo lửa đạn cầu vồng.
Chợt thấy anh, giặc hốt hoảng xin hàng
Có thằng sụp xuống chân Anh tránh đạn
Bởi Anh chết rồi nhưng lòng dũng cảm
Vẫn đứng đàng hoàng nổ súng tiến công
Anh tên gì hỡi Anh yêu quý
Anh vẫn đứng lặng im như bức thành đồng
Như đôi dép dưới chân Anh giẫm lên bao xác Mỹ
Mà vẫn một màu bình dị, sáng trong
Không một tấm hình, không một dòng địa chỉ
Anh chẳng để lại gì cho riêng Anh trước lúc lên đường
Chỉ để lại cái dáng-đứng-Việt-Nam tạc vào thế kỷ:
Anh là chiến sĩ Giải phóng quân.
Tên Anh đã thành tên đất nước
Ôi anh Giải phóng quân!
Từ dáng đứng của Anh giữa đường băng Tân Sơn Nhứt
Tổ quốc bay lên bát ngát mùa xuân”.

4. Lá đỏ – Nguyễn Đình Thi
Giữa cái khốc liệt của tuyến đường Trường Sơn đầy bom đạn, vẫn có những khoảnh khắc đẹp đến nao lòng. Vẻ đẹp ấy đã được Nguyễn Đình Thi gói gọn trong bài thơ Lá Đỏ – Bài thơ về chiến tranh, về người lính Việt Nam anh hùng.
“Gặp em trên cao lộng gió
Rừng lạ ào ào lá đỏ
Em đứng bên đường như quê hương
Vai áo bạc quàng súng trường.
Đoàn quân vẫn đi vội vã
Bụi Trường Sơn nhòa trời lửa.
Chào em, em gái tiền phương
Hẹn gặp nhau nhé giữa Sài Gòn.
Em vẫy cười đôi mắt trong”.
III. Những bài thơ về người lính cụ Hồ hay, ngắn gọn
Dưới đây là tổng hợp những bài thơ về người lính hay mà bạn có thể tham khảo thêm:
1. Bài thơ Chú Bộ Đội – Nguyễn Trường
Hồi còn bé – quê tôi vùng kháng chiến
Bộ đội về sơ tán ở khắp nơi
Già, trẻ, gái, trai đều gọi : chú bộ đội ơ
Tôi hỏi mẹ :… tại sao… đều bằng chú?
Mẹ bế tôi – thơm má tròn ửng đỏ
Chỉ tay lên tấm ảnh nhỏ – Bác Hồ
Các chú đây – bên Bác từ Thủ Đô
Nghe lời Bác đi đánh giặc cứu nước!
Các chú xông pha không bao giờ lùi bước
Gặp kẻ thù là đánh thắng con ơi
Không sợ gian nguy, không sợ máu rơi
Còn đi cấy đi cày, giúp dân trăm việc.
Bác lãnh đạo toàn dân vùng lên kháng chiến
Xây dựng quê hương, bảo vệ tổ quốc mình
Ta gọi Bác Hồ kính yêu: Hồ Chí Minh
Gọi bộ đội là: Chú, là anh – yêu mến!

2. Bài thơ Bộ đội màu xanh – Phan Huy Hùng
Cơn mưa rừng suối khe hung dữ
Quét tan nhà cửa, chia cắt dân
Các anh áo xanh màu Tổ quốc
Hàn đắp vết thương nối xóm làng.
Sao trên mũ tỏa ánh hào quang
Như năm ngón tay Bác Hồ chỉ lối
Dân như nước nuôi cá bộ đội
Không một ai có thể tách rời!
Hoà bình giặc núp khắp mọi nơi
Lấp niềm tin bao người lạc hướng
Màu áo xanh gieo mầm sự sống
Tình quân dân càng đẫm sắc màu.
Đánh giặc nội xâm không súng gươm
Bằng nhân nghĩa, trái tim trong sạch
Những quốc nạn dần dần lẩn tránh
Bộ đội vì dân khi Tổ quốc cần …
Các anh là trụ cột của thời gian
Bộ đội áo xanh không phai màu đất nước
Trái tim yêu máu căng lồng ngực
Bám đất, giữ trời sáng rực tuổi Xuân!
3. Bài thơ Bộ đội cụ Hồ – Dương Quốc Nam
Trải qua bao cuộc chiến tranh,
Việt Nam chiến đấu để giành tự do.
Chiến trường khốc liệt cam go,
Các bên mất mát, giằng co đất trời.
Việt Nam bộ đội sáng ngời,
Vững tin, dũng cảm ở nơi chiến trường.
Mặc đạn bom rất kiên cường,
Chiến đấu tất thắng yêu thương con người.
Việt Nam bộ đội tuyệt vời,
Luôn vì Tổ Quốc đến nơi dân cần.
Mọi miền đất nước xa gần,
Công lao bộ đội bao lần thắm tô,
Dân yêu bộ đội cụ Hồ,
Anh hùng Quyết thắng tiền đồ Việt Nam.
4. Bài thơ Anh bộ đội cụ Hồ – Chưa rõ
Tên sao mà thân thiết,
Với nhau như ruột thịt,
Chẳng phân biệt cán-binh.
“Anh Bộ đội Cụ Hồ”,
Vào trận chẳng chần chừ,
Sẵn lòng đi diệt giặc,
Dù “thần chết” đang chờ.
“Anh Bộ đội Cụ Hồ”.
Tên gọi sao mà đẹp,
Được người dân mến yêu,
Quân-Dân như cá-nước.
“Anh Bộ đội Cụ Hồ”,
Sao mà yêu đến thế!

Xem thêm: Tuyển chọn 30+ bài thơ về mẹ hay nhất, ý nghĩa nhất
5. Bài thơ Tự hào lắm, người chiến sĩ như anh – Nguyễn Thu Hiền
Chiến trường xa, ác liệt phải không anh?
Khói đạn, bom, không làm mờ ý trí
Vẫn hăng say, kíp tuần tra phòng bị
Gương mặt ngời, rạng rỡ, cánh Chim câu!
Nhiệm vụ anh, được đặt lên hàng đầu
Chiến đấu vì, nền hòa bình thế giới
Hậu phương em, với niềm vui mong đợi
Bởi những gì, anh đã gắng hy sinh!
Người lính mà, họ nồng nàn chung tình
Yêu hết mực, người vợ hiền, trung hậu
Ở ngoài kia, chiến trường nơi giao đấu
Giáp lá cà, anh đâu ngại hy sinh!
Cảm ơn anh, người chiến sĩ quang vinh
Tổ quốc, ghi tên anh, vào trang lịch sử
Còn gì hơn, em tự hào lắm chứ
Em yêu nhiều, yêu lắm, người lính, như anh!
IV. Thơ ngắn về người lính anh hùng
Người lính Việt Nam kiên cường bất khuất vượt qua muôn ngàn chông gai để bảo vệ nền độc lập tự do của đất nước. Bằng tình yêu đất nước vô bờ bến, họ đã chiến đấu bằng cả tính mạng để mang về hai chữ “Hòa bình”. Những bài thơ dưới đây sẽ giúp bạn hình dung sự dũng cảm của người lính Việt Nam:
1. Bài thơ Có một thời như thế – Trần Bá Căn
Có một thời như thế chẳng hề quên
Là người lính – người quân nhân cách mạng
Dẫu chiến tranh nhưng tâm hồn lãng mạn
Dấu tâm tình trong đáy cóc ba lô.
Có một thời cháy bỏng những mùa khô
Rừng Tây Nguyên cây trút tàn chiếc lá
Còn vũng nước cũng tranh nhau vội vã
Thú với người tranh thủ uống thay nhau.
Rất nhiều lần nén chặt nỗi buồn đau
Khi đồng đội máu tuôn trào gục xuống
Trong chiến tranh dẫu rằng không ai muốn
Vì biên cương mà chấp nhận hy sinh.
Có một thời vì Tổ quốc quên mình
Vẫn nhớ thương một bóng hình kiều nữ
Vẫn khát khao một tình yêu lắm chứ!
Bởi bản năng tạo hoá đã ban rồi.
Có một thời để nhớ mãi trong tôi
Đã tiến bước dưới quân kỳ quyết thắng
Bất chấp đạn bom, kể chi trời mưa nắng
Súng chắc tay – thời đó mãi sao quên.
Có một thời… Đồng đội mãi gọi tên….!

2. Bài thơ Người lính chiến – Người Cầm Bút
Một ba lô, một cây súng trên tay.
Người lính chiến băng qua vùng lửa khói.
Quê hương đau, vết hằn sâu bom đạn.
Của quân thù gieo chết chóc đau thương.
Xếp bút nghiên, anh hăng hái lên đường.
Một cây súng một ba lô, một ngôi sao rực lửa.
Trên đỉnh Trường sơn, rừng sơ xác úa.
Bom đạn dập dồn hối hả bước chân nhanh.
Anh muốn thật nhanh, tiến đến Sài thành.
Nơi quê hương anh đang ngày đêm trông ngóng.
Nhưng rồi anh nằm xuống khi căng tràn nhựa sống.
Bom đạn quân thù đã cản bước chân anh.
Tuổi hai mươi, anh nằm lại rừng xanh.
Anh không được vui niềm vui đại thắng!
Anh nằm lại nơi rừng hoang núi thẳm.
Hoá thân mình thành sông núi nước Nam.
Tôi lắng nghe trong gió núi mây ngàn.
Có tiếng hát cuộc đời anh vọng mãi.
Xin an lòng những gì anh để lại.
Có chúng tôi xin tiếp tục giữ gìn.
Dù gian nan vất vả, dẫu hy sinh
Vẫn hiên ngang không cúi đầu khuất phục.
3. Bài thơ Ngọc…nghiến – Phan Thúc Định
Mảnh bom găm vào lòng đất
Toạc cả cánh rừng mênh mông
Tháng năm âm thầm khỏa lấp
Vá lành bằng tấm thảm xanh!
Mảnh bom găm vào người anh
Như hạt cát cấy vào lòng trai
Trai cho đời những viên ngọc
Anh cho đời cả tương lai…
Tương lai cứ thế đi qua
Mảnh bom thì mãi nằm lại
Trái gió trở trời ào thức
Khói bom cứ thế trào về…
Em ngược rừng, em tìm cây nghiến cổ
Để hiểu vì sao nu nghiến say lòng
Em đã hiểu để có sắc vân kỳ diệu ấy
Nghiến nghiến răng tích nhựa ủ hương nồng!
Anh! Người lính đi vào mênh mông…
Phủ Quỳ, 19/12/19
4. Bài thơ Bức tranh áo lá xanh – Tố Hữu
Em lại nhuộm cho anh
Chiếc áo màu lá xanh
Vì em ơi chiến tranh
Không chịu màu áo trắng.
Anh lại đi mưa nắng
Súng trên vai lên đường
Với màu xanh chiến thắng
Của miền Nam yêu thương
Giữa bom rơi đạn nổ
Những ngày đêm chiến trường
Anh sẽ quên gian khổ
Với màu xanh quê hương
Áo em nhuộm cho anh
Dù rách lành vẫn ấm
Vẫn tươi mãi màu xanh
Của tình yêu đằm thắm…
5. Bài thơ Kỷ niệm một thời – Trần Bá Căn
Có một thời không thể quên
Một thời rực cháy dưới nắng khô căng
Nhiều lần lòng nặng trĩu nỗi buồn thương
Một thời, vì tổ quốc, quên hết bản thân
Một thời, khắc sâu trong tâm hồn tôi
Một thời… Đồng đội ơi, tên anh vẫn vang mãi…!
6. Bài thơ Tình cảm áo lính – Thúy Hoàng
Bài thơ này dành tặng những người lính
Nơi chiến trường khốc liệt, đạn rơi như mưa
Các anh bước qua đèo núi với chân trần
Chiến trường xưa nhìn lại bóng các anh kia
Làm lính Hồ Chí Minh, cả đời này dành cho đất nước

Xem thêm: 30+ bài thơ về tình bạn tri kỉ, giàu cảm xúc nhất
V. Một số bài thơ về người lính biển đảo
Những người lính đảo ngày đêm canh giữ chủ quyền biển đảo quê hương. Cùng cảm nhận tập thơ hay về người lính biển đảo dưới đây:
1. Bài thơ Hành trình giữ đảo – Trần Ngọc Hòa
Mùa gió chướng, trên bến cảng Cam Ranh
Cuộc đưa tiễn, những người đi giữ đảo
Ngoài Trường Sa, mùa này nhiều giông bão
Thủy triều dâng, sóng xô tới đất liền
Quần đảo tiền tiêu, máu thịt mẹ hiền
Đã chứng kiến, bao lần người đưa tiễn
Những chàng trai từ đất liền ra biển
Đảo là nhà, biển cả đất quê hương
Nơi đảo xa, đâu có khác chiến trường
Khắc nghiệt lắm, kẻ thù luôn nhòm ngó
Hoàng Sa mất, nỗi đau ta còn đó
Lũ Bá Quyền, muốn chiếm nốt Trường Sa
Hoàng Sa – Trường Sa là của nước ta
Chủ quyền thiêng liêng, nghìn đời phải giữ
Chiến sỹ Hải Quân, trở thành bất tử
Thà hy sinh, quyết giữ đảo đến cùng
Ôi Việt Nam ! Một đất nước kiên trung
Đi giữ đảo, là đi thay phiên gác
Lính mới ra chưa từng quen bão táp
Người vào bờ, mong biển sẽ dịu êm
Trường Sa đó, Tổ Quốc khắc trong tim
Là máu xương, trên ba nghìn đảo nhỏ
Cờ đỏ sao vàng, tung bay trong gió
Giữa biển khơi, ngời sáng đất Lạc Hồng.

Xem thêm: 49+ bài thơ hay về biển, dạt dào cảm xúc
2. Bài thơ Người lính đảo – Nguyễn Lan Hương
Nơi anh đứng trời xanh và gió lộng
Giữa mênh mông sóng nước đại dương
Lắm gian nguy mà dạ vẫn kiên cường
Chắc tay súng mà bền gan vững trí.
Anh đứng gác ngày đêm không ngơi nghỉ
Lòng kiên trung bảo vệ lấy biển khơi
Bóng anh in lồng lộng giữa mây trời
Bên tiếng sóng anh lắng nghe biển hát.
Anh đứng đó giữa trời xanh bát ngát
Giữ bình yên cho tổ quốc quê nhà
Đông lạnh lùng hay nắng cháy thịt da
Anh vẫn thế, tuần tra không mệt mỏi.
Nơi anh đứng có biển xa vời vợi
Một lá thư cũng gợi nhớ quê nhà
Nơi xóm làng có bóng dáng mẹ cha
Và cô gái anh vừa trao hẹn ước.
Anh lính đảo ra đi vì đất nước
Rộng chí trai cho thỏa những khát khao
Cả quê hương ca khúc hát tự hào
Yêu anh lắm, hỡi anh người lính đảo!
3. Bài thơ Người lính – Nguyễn Thái Cơ
Em yêu người lính đảo Trường Sa
Tay súng hiên ngang đứng giữa trời
Sóng dập gió lay đâu nản chí
Gian lao vất vả vẫn yêu đời
Vô tình để gió vương lên má
Xao xuyến làm sao lúc nữa đêm
Cứ ngỡ chàng hôn từ biển cả
Thì thầm khẽ chạm trái tim em
Nhờ mây chở nỗi niềm ân ái
Cậy gió đưa lời tới đảo xa
Gửi cả trái tim nồng ngóng đợi
Tới anh người lính đảo Trường Sa.
4. Bài thơ Tình yêu lính đảo – Trịnh Thanh Hằng
Biển hôm nay thật êm đềm lặng sóng
Đảo Sinh Tồn ai đang ngóng trông ai
Mình xa nhau nỗi nhớ cũng thật dài
Tiếng yêu ấy gửi vào nơi sóng biển
Người lính đảo nguyện một đời cống hiến
Nên yêu em mà cũng chẳng được gần
Nơi biển trời mặn chát những bước chân
Bao nhung nhớ gửi vào trong làn sóng
Yêu lính đảo chỉ là yêu hy vọng
Thiệt thòi nhiều nhung nhớ với lo âu
Chắc Tết này anh chẳng được về đâu
Bao khắc khoải gửi theo làn gió biển
Gửi nước mắt của buổi đầu đưa tiễn
Gửi hương nồng bờ tóc xõa ngang vai
Gửi hương yêu của khắc khoải đêm dài
Gửi anh nhé người yêu em lính biển
Nơi đảo xa bóng hình em hiển hiện
Giữa chập chùng sóng gió của đại dương
Ba năm rồi chẳng được gặp người thương
Bao thương nhớ vùi sâu vào cồn cát
Rồi mai đây một ngày xanh bát ngát
Anh sẽ về trao gửi những yêu thương
Nắm chặt tay mình ước nguyện giáo đường
Chờ anh nhé hãy chờ anh em nhé.
5. Bài thơ Nơi đầu sóng – Hoàng Như Phượng
Chiều qua em vừa ra thăm biển
Con sóng chan hòa kể chuyện đảo xa
Nơi đầu sóng, ngọn gió là nhà
Anh đứng gác giữa phong ba, bão táp
Cây bàng vuông che anh bóng mát
Sóng du dương ca hát vỗ mạn thuyền
Cho quê nhà cuộc sống được bình yên
Cờ Tổ quốc khắp mọi miền phấp phới.
Bình minh lên rạng ngời ngày mới
Tàu nối tàu giăng lưới khơi xa
Những mẻ cá lấp lánh đẹp như hoa
Luôn rực rỡ chan hòa trong nắng sớm.
Cũng có lúc sóng gầm gào, vật lộn
Cuồn cuộn dâng dữ dội đến nao lòng
Biển gồng mình gạn đục lại khơi trong
Cho con sóng thôi ngày đêm giằng xé.
Cũng như anh luôn hướng về đất Mẹ
Dưỡng tình yêu xem nhẹ những nhọc nhằn
Sát cánh bên nhau chia sẻ khó khăn
Giữ biển quê hương xem thường vất vả…
Nghe sóng kể mà lòng em rộn rã
Biển quê hương ôm trọn cả tim hồng
Gửi ra anh nơi ấy một tấm lòng
Luôn trân quý những người con của biển.

Xem thêm: Tuyển tập những câu nói hay về tuổi trẻ năng lượng và nhiệt huyết
6. Bài thơ Chuyện tình của biển – Phan Trung
Trang nhật ký bao ngày yêu chép lại
Anh và em chẳng phải mối tình đầu
Chuyện ngày xưa em có yêu nặng sâu
Rồi lỡ dở thả sầu theo con sóng
Anh là lính nơi Trường Sa lẻ bóng
Cuối chiều buồn nhìn sóng dõi xa xăm
Cũng từng yêu chưa vẹn nghĩa trăm năm
Nay nhặt được nỗi buồn trôi em thả
Chuyện tình buồn theo sóng đến Trường Sa
Anh gom nhặt ngỡ như là duyên mới
Lòng tự nhủ chắc Trời trao cơ hội
Cho ta mình đôi lứa bện tơ duyên
Con tạo vần…xoay thế cuộc đảo điên
Chúng mình đã bén duyên đầy bỡ ngỡ
Lời thề ước gửi trao trong trắc trở
Ta ngại gì khi mãi có lửa yêu
Sớm mai đây nắng đẹp một buổi chiều
Anh sẽ đến với bao điều thương nhớ
Một đám cưới như thêm phần nhắc nhở
Hạnh phúc này như đã thật là mơ…!
7. Bài thơ Biển và người lính – Trần Đăng Khoa
Trời xanh như dải lụa
Lính đứng gác biển xa
Mỗi ngọn sóng dâng lên
Là một lời nhắc nhở.
Biển đảo là của ta
Từ ngàn xưa cha ông để lại
Ta nguyện giữ mãi mãi
Đất nước hòa bình, ấm no.
8. Bài thơ Tình lính đảo – Phạm Hồng Giang
Anh lại viết vần thơ tình lính đảo
Sóng đại dương khờ khạo đỡ thân tàu
Lính mà em gia tài có gì đâu
Chỉ duy nhất chứa một bầu máu đỏ
Đời lính đảo còn gian nan khốn khó
Bụi trường chinh hòa nhuộm gió trùng khơi
Lá thư nhà mặn đắng cả vành môi
Niềm nhung nhớ nổi trôi cùng cánh sóng
Đêm sương giá còn ngày thì cháy bỏng
Cọng rau Dền đọng cả bát mồ hôi
Phút tuần tra trăng chênh chếch mé đồi
Ôm cây súng thành một đôi tri kỷ
Đời lính mà em ơi đừng suy nghĩ
Tổ quốc cần người chiến sĩ tiền phương
Sau lưng là lời nhắn nhủ quê hương
Vững tay súng trên con đường binh nghiệp
Thơ viết dở ngày mai anh viết tiếp
Cánh Hải Âu …” báo tiệp”…
Nhắc xuân về!
VI. Những bài thơ hay về người lính hy sinh trong kháng chiến
Chiến tranh đã chia cắt biết bao gia đình, người mẹ mất con, người vợ mất chồng, người con mất cha. Để tôn vinh vẻ đẹp anh dũng của lính Việt Nam, các bài thơ các cách người đời ca ngợi và khắc cốt ghi tâm chiến ca của những người lính bất khuất:
1. Bài thơ Trường Sơn bản tình ca bất tử – Hoàng Như Phượng
Hát lên em bản tình ca Đất nước
Bên cây đàn, cánh võng giữa bao la
Trường Sơn hôm nay đẹp lắm ngàn hoa
Ríu rít tiếng chim, chan hoà sức sống.
Mỗi ngọn cỏ, nhành cây giữa đại ngàn gió lộng
Mang trong lòng bao khát vọng vươn lên
Dấu trong mình muôn vết cứa chẳng thành tên
Luôn giữ màu xanh làm nên lịch sử.
Những người lính kiên trung không tiếc thân mình gìn giữ
Tấc đất quê hương can đảm, kiên cường
Không nề chông gai, bom đạn coi thường
Sát cánh bên nhau giữ con đường huyết mạch.
Những chuyến xe đã đi vào sử sách
Những đoàn quân điệp điệp, trùng trùng
Như còn đâu đây trước hùng vĩ núi rừng
Trái tim anh đập trong mạch đường bất tử.
Hát lên em giữa đạn bom rực lửa
Bản tình ca nối một dải sơn hà
Rừng Trường Sơn vang khúc khải hoàn ca
Niềm hạnh phúc mừng nước nhà thống nhất.

2. Bài thơ Màu xanh áo lính – Phan Hoàng
Trên mọi miền Tổ quốc ta qua
Đâu cũng gặp màu xanh áo lính
Của Quân đội Việt Nam hùng mạnh
Màu biển trời sông núi mênh mông
Đoàn quân từ thôn xóm ruộng đồng
Lớn nhanh tựa chàng trai Phù Đổng
Từ buổi gậy tầm vông thay súng
Đã trưởng thành làm một Điện Biên
Đoàn quân từ kìm kẹp đứng lên
Đã phất cao ngọn cờ Giải phóng
Làm cuộc Tổng tiến công hùng dũng
Để hoàn thành thống nhất non sông
Ôi màu xanh áo lính yêu thương
Sáng trên vai màu cờ Tổ quốc
Mang sứ mệnh giữ gìn đất nước
Để màu xanh mãi mãi cho đời!
3. Bài thơ Chuyện người lính – Nguyễn Bách Thắng
Chia ly, mất mát, chiến tranh
Ngày anh nhập ngũ, xuân thanh tuổi thì
Cũng nhiều ước vọng nghĩ suy
Đường đời nhuốm sắc diễm thùy tào khang
Cũng yêu cũng luyến bóng nàng
Cũng nhung cũng nhớ, mơ màng khi xa
Cũng ước cũng nguyện diết da
Cùng nhau dệt mộng thiết tha tình nồng
Lên đường tiếng gọi lạc hồng
Quê hương tổ quốc đắng lòng giặc vây
Chinh nhân chiến đấu hăng say
Hành quân chiến địa đạp thây quân thù
Rừng núi mưa rơi mùa thu
Chiến hào đêm tối,suy tư canh trường
Quê hương kháng chiến trọn đường
Tình ta gác lại, hậu phương tạ từ
Mừng vui lần đó xem thư
Tâm tình em gửi lời tự đáy lòng
Quê nhà em gái chờ mong
Yêu anh lính chiến, trắng trong đợi chờ
Trời cao xót lệ bất ngờ
Chiến trường ác liệt mịt mờ tin anh
Ra đi khi tóc còn xanh
Ấy người chiến sĩ trung thành nước non
Bằng lăng chim hót véo von
Chuyện tình anh lính vàng son quê nhà.
4. Bài thơ Nghĩa tình đồng đội – Nguyễn Đình Cường
Giữa nghĩa trang thấy một vị tướng già
Với quân phục chỉnh tề, sao trên mũ
Ông đi chậm giữa trang nghiêm hàng ngũ
Trên tay ông nắm hương cháy vơi dần
Như ngày xưa ông vẫn thế – ân cần
Dặn chiến sĩ trước lúc vào chiến dịch
Muốn tất cả luôn phải về tới đích
Mặc quân thù có pháo nổ, bom rơi…!
Nay hòa bình ông chẳng được thảnh thơi
Đêm khó ngủ còn bao điều dằn vặt
Bình minh sáng – nhiều cuộc đời đã tắt
Để bừng lên những giá trị vĩnh hằng…!
Ý chí ông muốn làm cổ xe tăng
Húc bẹp lũ nội xâm đang tàn phá
Và ngăn cản những sóng ngầm biển cả
Để quê hương đất nước được thanh bình
Viếng đồng đội xong, ông có phút lặng thinh
Như thầm hứa với linh hồn liệt sỹ:
Đồng đội ơi! Cứ niết bàn yên nghỉ
Tổ quốc trường tồn – đã có lớp cháu con!
5. Bài thơ Đêm hành quân – An Giang Bùi
Đường hành quân qua một cánh rừng,
Đơn vị dừng chân ngày mai tiếp bước,
Đêm về khuya chị Hằng còn thức,
Gió thì thầm, âu yếm trên cây.
Đồng đội ngủ say,
Tôi cầm cây bút.
Lá rừng bỗng chốc,
Gọi nhau xạc xào.
Đêm đã vào sâu,
Phập phồng chờ đợi.
Vì sao le lói,
Vén lá nhìn tôi.
Sao Mai thấp thoáng đỉnh đồi,
Trầm ngâm suy tưởng, bồi hồi nhớ ai.
Xem thêm: Caption đăng ảnh tốt nghiệp hay và đặc sắc nhất
VII. Thơ về người lính trong thời bình
Kháng chiến qua đi, người lính quay trở về tăng gia sản xuất và huấn luyện bảo vệ Tổ quốc. Dù vậy tinh thần người lính không bao giờ thay đổi:
1. Bài thơ Khi người lính trở về – Cao Hùng Cường
Ta từ giã, một thời áo lính
Trở về nhà, với toan tính nhỏ nhoi
Chăm chỉ làm ăn, tính toán rạch ròi
Bù đắp lại, thiệt thòi ngày xa vắng…
Bao kẻ thù, ta còn chiến thắng
Khó khăn nào, ta chẳng vượt qua
Từ bàn tay, cuộc đời sẽ nở hoa
Những người lính, viết bài ca hạnh phúc.
Lại vươn lên, không bao giờ ngã gục
Trước gian lao, càng sôi sục tinh thần
Người lính chiến binh, chẳng có phân vân
Ta lại thắng, như bao lần chiến thắng…

2. Bài thơ Lính thời bình – Phạm Thị Hồng Thu
Cứ ngỡ lâu rồi đất nước bình yên
Nhiệm vụ không nguy nan như thời chiến
Mới hay nơi trận địa không tiếng súng
Hiểm nguy vẫn còn thường trực, bủa vây
Bỏng chát gió Lào, sương muối buốt tay
Hạn rộng, mặn sâu, dập dồn lũ tới
Tội phạm, kẻ thù rình rập đó đây
Bất cứ đâu cần có các anh ngay
Trưa thao trường, đêm biên cương có hay
Vẫn bền gan, lặng thầm anh chiến đấu
Mồ hôi nồng quyện máu thấm đất nâu
Nghe tin anh lòng đắng ngắt, quặn đau
Ôi, lính thời bình – Tổ quốc vẫn ngợi ca
Màu áo anh hòa màu xanh đất nước
Anh đang gieo mầm thanh bình hạnh phúc
Lính cụ Hồ ngân mãi “Tiến quân ca”!
3. Bài thơ Về với mẹ thôi – Cao Hùng Cường
Hoà bình rồi, ta về với mẹ thôi…
Con đang đợi, vợ đang chờ bên cửa
Bên gia đình, đón bao niềm vui nữa
Cùng xóm làng, nhen ngọn lửa tình người
Hoà bình rồi, đời lại rộn tiếng cười
Cuộc sống yên vui, sáng ngời đôi mắt
Đồng đội tìm nhau, niềm vui gặp mặt
Ta lại cùng nhau, hái nhặt yêu thương
Ôi hoà bình, hai tiếng tưởng xa xôi
Đến bất chợt, niềm vui sao nhanh quá
Những mất mát, đau thương không thể xóa
Theo mãi trong đời, người lính chúng ta…
Xin đặt lên mộ Đồng đội, những vòng hoa
Những chiến công, dành các anh tất cả
Cuộc sống sau này, bộn bề vất vả
Không thể quên, người đã ngã hôm nay…
4. Bài thơ 4 chữ Hành trang lính trẻ – Không rõ
Vai mang ba lô
Bước chân sỏi đá
Đường dài trăm ngả
Vẫn bước không ngừng.
Lòng đầy quyết tâm
Giữ gìn đất mẹ
Ngọn gió khe khẽ
Dẫn lối hành quân.
Ngọn lửa bập bùng
Giữa trời sương lạnh
Sáng lên hy vọng
Về một ngày xanh.
Kết luận
Trên đây, Phần mềm MKT đã tổng hợp những bài thơ về người lính Việt Nam hay nhất. Những câu thơ luôn chứa đựng hình ảnh anh dũng kiên cường của người lính, đồng thời thể hiện cảm xúc sâu sắc về sự hy sinh và lòng dũng cảm của họ. Hy vọng những vần thơ về người lính cụ Hồ trên đã giúp bạn hiểu rõ hơn về hình ảnh người lính Việt Nam. Cảm ơn bạn đã đọc bài viết này.




















